Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi.Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn.Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.Ai theo thì sống, ai chống thì chết.Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức.Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.
