Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên.Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.Ba năm… Ba năm thì không tính được.Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không.Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.Nhưng không phải là tất cả.Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
