Khi nào giá đường trên thị trường hạ thì ngược lại chất đường trong máu và nước tiểu y cứ tăng lên. "Không có gì giải trí và làm cho óc ta được nghỉ ngơi bằng lòng tín ngưỡng, giấc ngủ, âm nhạc, vui cười. Thế là không những nửa triệu Mỹ kim trái dâu ấy dành bỏ ế, mà lại còn số dâu trị giá môt triệu Mỹ kim, theo giao kèo, phải mua trong 12 tháng sau nữa.
Nên nhớ rằng những bắp thịt của thân thể mà căng thẳng thì sinh đau lưng, thần kinh mệt mỏi. Thế là tôi lang thang trên bờ vịnh Floride để mà tự cảm thấy ưu phiền khổ sở hơn ở nhà. Trong cuốn "Loài người sống bằng gì?", Ông nói: "Vì là y sĩ, tôi có cái vui thấy sự hoạt động chữa được người mắc bệnh thần kinh chân ray run run, tê liệt.
Bác sĩ James Gordon Gilkey đã nói: "Phải có nghị lực để sống theo mình là một vấn đề" cũ như lịch sử và phổ biển như đời người". Rồi y trở lại phản ông, tố cáo ông, nói xấu ông, người đã cứu y khỏi khám. Khi tôi hỏi bà tại sao lại tự buộc vào khổ thảm làm vậy, bà đáp: "Để khỏi có thời gian ưu tư".
Như vậy thì có nỗi lo lắng về tiền bạc nào mà họ không thắng nổi? Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?). Vậy xin bạn để tôi kể phương pháp mà ông Willis H.
141 Mỹ kim, mà con số ấy chính là lợi tức của ông vậy. Họ không có thời giờ phung phí. Khoa phân tâm cũng căn cứ một phần vào khả năng chữa bệnh của lời nói.
Nhưng dần dà năm này qua năm khác, tôi nhận thấy rằng tức giận cũng chẳng ích gì, chỉ thêm chán nản. Nên nhớ không ai thèm đá đồ chó chết cả. Nhưng có một khán giả tại đó nhận thấy chị có tài.
Ông rán bịt lại mà khói vẫn xì ra, làm ông muốn rán ra khỏi phòng mà chụi lạnh vậy. Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ. Chắc bạn chẳng cho là thật? Tôi xin kể một chứng minh.
Nhưng bạn có mảy may quan tâm về sự ông bà có lỗi không? Không. Thực rõ ràng như mực đen trên giấy trắng. Ông bảo rằng: "Tháng ba năm 1945 tôi đã học được một bài quan trọng nhất trong đời tôi, học được ở ngoài khi bờ biển Đông Dương, dưới mặt nước hơn 90 thước.
Carrier lo lắng về cái máy lọc hơi của ông tại Crystal City, thì có một anh chàng Broken Bow nghĩ đến việc di chúc. Tôi làm việc thêm đến hơn hai giờ mỗi ngày, vậy mà chẳng hề thấy mệt bao giờ cả". Má tôi đi được ba năm thì ba tôi bị tai nạn mà mất.
Bác sĩ Raymond Pearl cùng nghiên cứu với vài công ty bảo hiểm nhân mạng về những yếu tố của tuổi thọ, cho rằng sự có một nghề hợp với sở thích và tài năng là yếu tố quan trọng nhất. Chỉ những điều nào học rồi mà dùng tới thường mới khắc sâu vào óc ta thôi. Sau ông giúp việc trong thư viện, để nuôi một gia đình 7 người.