Trở nên giàu có dễ dàng hơn làm kẻ nghèo khổ, làm người thành công dễ dàng hơn làm kẻ thất bại . Thường ngày tôi không thích đọc sách nhưng tựa sách trông rất bắt mắt. Và tôi bắt đầu băn khoăn về việc làm thế nào một người có thể tìm được việc làm đầu tiên trong đời nếu tiêu chuẩn là phaỉ có kinh nghiệm.
Khi đó,tình thế hết sức vô vọng. Tại sao chúng ta cứ mãi lo lắng về một việc mà mình khong thể làm được? “PHẦN LỚN MỌI NGƯỜI ĐỂ CHO CÁC KẾT QUẢ HIỆN TẠI ĐIỀU KHIỂN SUY NGHĨ CỦA HỌ”.
Đó là toàn cảnh những ngày thơ ấu của tôi. Nhiều năm trôi qua, càng ngày anh càng yếu hơn, bước chân của anh ít vững vàng hơn và đôi tay của anh không còn cử động với sự tự tin và nhanh nhẹm nữa, những cái vốn là đặc điểm của anh. Nếu bạn vẫn tiếp tục cố gắng sau một tá thất bại, hạt giống thiên thần sẽ nảy nở trong bạn.
Một ngyaf kia, người quản lí bỗng nhiên mất tích và không thấy xuất hiện nữa. Các học thuyết của ông đã làm thay đổi cái nhìn của con người về vũ trụ. “Thành công không được đo bằng các đỉnh cao của một người đạt được, mà bằng các chướng ngại vật mà người đó đã đạt qua bằng chính khả năng của mình”.
Có một nông dân ao ước được thấy lúa của mình lớn nhanh. "Ta không bao giờ học hỏi được điều gì từ thành công của mình,mà chỉ học được từ những thất bại của chính mình " Henry ví việc phát triển khu trung tâm buôn bán với việc nấu ăn, một cách tiêu khiển mà ông rất thích sau giờ làm việc.
“Cửa hàng của chúng tôi đã bị thiêu rụi trong thời kì giải phóng do quân Mĩ ném bom. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là cuộc sống của chúng tôi đã không còn như trước. Anh được huấn luyện trong điều kiện hết sức khắc nghiệt :học sanh bị đánh đập và bỏ đói nều không làm theo lệnh.
“Vậy năm nay cụ bao nhiêu tuổi ạ?” Ta sẽ bị sặm nắng và thậm chí bị ung thư da! Còn nếu chúng ta đứng dưới mưa mỗi ngày thì sao? Ta sẽ bị viêm phổi và thậm chí mất cả mạng vì cảm lạnh. Khi Coring học lớp 3 thì sạp hàng của gia đình phải đóng cửa vì buôn bán ế ẩm trrong tình hình khủng hoảng kinh tế năm 1930.
Vào thời gian rảnh, bà viết sách về thiền và sáng tác thơ. Vì thế,ta không nên e sợ những sai lầm ,trở ngại hay thất bại. Năm 1970, tôi 20 tuổi.
Cũng trong năm này, cha bà qua đời và gia đình bà phải chuyển đến Manila. Đầu thập niên 1980, Hishuddin Rais sang châu u và tìm cách thi vào một trường điện ảnh Bỉ có uy tín . “Không phải quyền lực làm hư hỏng người ta mà chính là nỗi sợ hãi.
Nhưng một lần nữa, định mệnh lại giáng một đòn chí tử cho bà. HỌ NÓI CON NGƯỜI SẼ KHÔNG THỂ SÁNG CHẾ RÔ-BỐT ĐỂ THAY THẾ CON NGƯỜI. Tôi đoán già đoán non rằng điều đó sẽ sảy ra sau tuổi 40.