Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Cậu em thế là tạm biệt rồi.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.
Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Nhưng bạn muốn về ngay. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. Chuyển sang máy mát xa.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Bác cũng bị đau chân. Thật ra, một ngày của bạn không dài.
Mình không bao giờ thả. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Xung quanh là người. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.
Và một số lí do khác… Viết thế đủ chưa nhỉ. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.