Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.
Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Và như thế, dễ chả hay gì nữa.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.
Của một thân xác đặc. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Nhưng ta không cho nàng nói. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa.
thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.