Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.
Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.
à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì.
Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Những hình ảnh đã nguội. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.