Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Chả là hôm qua có chuyện.
Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.
Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn.
Tất nhiên là mệt mỏi. Một pho tượng im lìm. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng.
Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Cái này họ cũng nhầm. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Cái đó làm bạn tỉnh ra.
Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.