Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.Phải tập trung vào học.Sáng nay chép bài một tí.Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục.Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.Giấc mơ cũ rồi mà.
