Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.Bỗng chị bị tuột mất dép.Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.