Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.
Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.
Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Tôi không có nghị lực.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm.
Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Cũng không được đọc truyện nữa.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Còn quá nhiều điều để viết. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật.