Nhưng mà tôi ươm mầm. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.
Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.
Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Q của lí trí không tự an ủi được. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.
Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự.
Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Bác không rõ cháu đi đâu. Với họ, viết không có tị ti nào là học.
Không hút là không hút. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.
Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.