Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Mọi người còn lo cho bác nữa.Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi.Thôi, đứng dậy xem tí đã.
