Không phải học con phải về đây ngay chứ. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.
Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Trông cậu buồn cười quá. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.
Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Một pho tượng im lìm. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Thôi thì tôi im lặng.