Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.
Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Này, lấy cho chú bao thuốc. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ.
Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới.
Phố phường quanh nhà lại bình thường. Lúc đó, tôi trống rỗng. Phải, đó là tôi tự cô lập mình.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt.
Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.