Mọi sự vật đều sống động.cụm từ Ta đang hiện hữu được dùng trong một câu khởi đầu trong thời quá khứ cho thấy một chuyển biến thật căn cơ, một gián đoạn trong chiều kích thòi gian.Đối với việc chuyển hóa nội tại, không có việc gì để bạn làm cả.Nó không xâm nhập vào trường ý thức của bạn được nữa, hay nếu có thì bạn không cần phải phản kháng với nó, bởi vì nó xuyên thẳng qua bạn.Hoặc giả nó giản lược hiện tại thành một phương tiện để đạt được cứu cánh, một cứu cánh luôn luôn nằm trong cái tương lai được phóng chiếu bởi tâm trí.Chấp nhận đau khổ là chuyến du hành tiến vào cái chết.Bản chất chu kỳ của vũ trụ liên quan mật thiết với tính vô thường của tất cả mọi sự vật và hoàn cảnh.chỉ có ảo tưởng về thời gian mới tách biệt chúng.Lối thiền định này được gọi là: Hãy chết trước khi bạn trút hơi thở sau cùng.Đó là ánh đèn pha xuyên thủng làn sương mù.