Xnx

Dì trẻ hay dam dang bị thằng cháu trai tình cờ phát hiện

  • #1
  • #2
  • #3
  • Viên thị trưởng Nữu Ước, William J. Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta? Sau hơn một giờ kinh hãi, tôi mới bắt đầu suy nghĩ một chút.

    Mới rồi tôi gặp một thương gia ở Texas, đang ngùn ngụt lòng uất hận. Ta lầm tưởng rằng ta mệt nhọc vì làm việc quá nhiều bằng tinh thần hoặc cơ thể. Địa vị càng cao bao nhiêu thì đời càng thích mạt sát bấy nhiêu.

    Bác sĩ về khoa thần kinh nào cũng phải công nhận rằng sự mệt mỏi sẽ giảm sức chịu đựng của bạn khi bị xúc động, sợ hãi hay ưu tư. Xét cho cùng, ông Lincoln nói đúng. Ở trường tôi không bao giờ khóc hết, nhưng về nhà tôi thì sụt sùi kể lể.

    Tôi đã kinh nghiệm, nên biết rõ những cuộc phỏng vấn đó sẽ có ảnh hưởng sâu xa tới tương lai bạn. Hết lo thì thôi tôi cũng hết mệt, ăn được và lên cân. Nằm ở giường dễ chịu quá, luôn luôn có người hầu hạ, nên bấy lâu tôi đã tự làm cho tiêu tan cái ý muốn khỏi đau mà không hay.

    Chắc bạn chẳng cho là thật? Tôi xin kể một chứng minh. Tôi thấy rằng hỏi thăm họ vậy thì họ tươi cười vui vẻ. Chỉ trong một thời gian ngắn, tôi làm tăng số huê hồng lên gần gấp đôi.

    Hình như có vài người tài xế của chúng ta ăn bớt - mà tôi không hay - số xăng phải giao cho các thân chủ để bán lại cho các "khách hàng" chợ đen của họ. Bà kể chuyện một quả phụ lãnh của công ty bảo hiểm 20. Sau đó, có ba chàng trong bọn hỏi cưới tôi".

    "Tôi quê quán ở Texas, đến Nữu Ước với 20. Đúng như lời Tennyson đã nói khi bạn thân nhất của ông là Arthur Hallam qua đời: "Tôi phải cắm đầu làm việc, không thì thất vọng cũng giết tôi thôi". Trong cơn thất vọng tôi dùng điện thoại kêu vị bác sĩ đương chữa cho tôi đến để mà rên la, mà kể lể nỗi thất vọng đang chiếm cứ lòng tôi.

    Còn những người đọc đến thì phần đông cũng coi là câu chuyện phiếm hay khôi hài, chẳng có gì là thâm độc. Mỗi lời ông thốt, được người ta chép liền vào sổ tay, gần như lời thiên khải vậy. Muốn đọc, bà dùng những sách in chữ thật lớn, dí sát đến mắt.

    Ông nói: "Trời sẽ lo cho ta". 141 Mỹ kim, mà con số ấy chính là lợi tức của ông vậy. Có một hồi, ít lâu sau trận Bulge, tôi khóc nhiều quá, không còn hy vọng gì tinh thần sẽ thư thái như xưa nữa".

    Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa. Nhưng sau một chuỗi rủi ro không sao tả được, điều bất ngờ này liền xảy ra: Ông trở về Luân Đôn, hoàn toàn phá sản. Tức thì tôi tự trả lời: "Bất quá thì bị tan tành sự nghiệp, bị phá sản vì những bài báo rêu rao chớ không phải lẽ bị ngồi tù được!".

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap