Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn.Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé.Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.Hót nhiều cũng không hay lắm.Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.
