Xnx

Thử thách vừa tập vừa Trả bài ngay tại phòng gym

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.

    Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế.

    Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Tôi làm độc giả cho tôi.

    Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.

    Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.

    Cũng như với cuộc đời này. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.

    Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.

    Có thể cháu học đêm qua. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Lại đánh một canh bạc nữa.

    Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Gặp ở rất nhiều nơi. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.

    Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap