Ansan cho biết, cứ mỗi tuần anh ta đều cho người vay tiền vay hai đồng bạc. “Vào một buổi chiều cách đây đã nhiều năm, trải qua một cuộc hành trình dài ngày gian khổ để tìm mua gia súc, tôi vẫn không mua được gì. Những đồng tiền vàng va vào nhau tạo nên âm thanh lẻng xẻng và cái túi da nặng trĩu đang đong đưa qua lại ở thắt lưng khiến anh vô cùng thích thú.
Đó là những nô lệ của nhà vua. Nhưng tôi không muốn mạo hiểm trong công việc này. Thành Babylon vẫn kiên cố trước bất kỳ một sức mạnh quân sự nào.
Điều này quả thật đang chờ đợi ông, nếu như không có ai mua ông ở chợ nô lệ. - Lý do gì khiến các bạn suy nghĩ rằng, vị nữ thần tốt bụng kia chú ý đến những trò đỏ đen trong sòng bài hay những phiếu cá cược trong các cuộc đua ngựa? Tôi vẫn luôn đi tìm vị nữ thần này, nhưng không phải trong sòng bài hay ở những cuộc đua ngựa – vì ở đó người ta thường thua nhiều hơn thắng – mà ở những công việc con người thường xuyên làm và tạo ra nhiều của cải giá trị cho bản thân. - Nhưng không chia sẻ điều này với cả những người thân trong gia đình, liệu anh có làm được hay không?
Những ngọn đèn thắp sáng trong đền học tỏa ra một mùi thơm đặc biệt khiến cho bầu không khí thêm phần linh thiêng và trang trọng. - Tôi ấy à? Tôi đang làm công trong một hiệu khắc chữ. Căn nhà và những vật dụng có giá trị đều bị họ xiết hết.
Vì vậy, các bạn hãy xem xét cẩn thận các thói quen chi tiêu của mạn sẽ nhận ra một số khoản chi tiêu của mình. Như chính tôi chẳng hạn, tôi bắt đầu sự nghiệp làm giàu của mình khi còn là một cậu bé và đã mua một con bê cái với giá một đồng bạc. Chờ khi đám đông tản bớt, ông mới tiến đến gần.
Anh bạn thân ơi, anh có thể cùng tôi nói chuyện về vấn đề này không? Khi còn nhỏ, chúng ta đã từng cùng nhau tới các thầy tu tế để học sự khôn ngoan. Lúc nào họ cũng thảo luận và cẩn thận trước khi tiến hành những kế hoạch kinh doanh mới. Không biết đứa nô lệ này có thể dắt được lạc đà không?
- Bởi vì mỗi ngày số trứng tôi bỏ vào nhiều hơn số trứng tôi lấy ra. - Hạnh phúc! – Bà thở dài đáp lại - Hạnh phúc có thể không đến với những ai đã rời bỏ quê hương xứ sở và đến một vùng đất xa xôi khác để kiếm tìm. - Người nô lệ mà cậu biết trước đây giờ đã là một người tự do rồi.
Điều này cũng đã chấm dứt tình bạn của bò và lừa". Thứ hai, cha trao cho con tấm thẻ đất sét nung này, trên đó có khắc năm quy luật về vàng. Đêm ấy ông không ngủ được.
Rodan im lặng suy nghĩ về những lời Mathon vừa nói, đột nhiên Mathon hỏi: Trong cuộc sống, tôi đã từng thấy có nhiều người tiêu pha hoang phí tất cả tài sản của mình, rồi cuối cùng ôm hận và nuối tiếc số tài sản đã mất; hoặc có người luôn sống trong tâm trạng lo sợ tiêu hết số tiền dành dụm, bởi vì họ không có khả năng kiếm ra tiền. - Con đang có cơ hội may mắn lớn trong đời đó, con trai! Dịp may này sẽ giúp con trở nên giàu có, cha khuyên con đừng nên chậm trễ nữa.
- Vậy cháu đã làm gì với số tiền đó? Bà ấy là người tự do và là cháu gái ông chủ trước đây của tôi. - Cái gì? – Kobbi hết sức ngạc nhiên kêu lên.