Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.
Mệt và không thích thú. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.
Nó tan chảy, tan chảy. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi.
Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.
Và chưa thấy phải thay đổi. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.
Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.