Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Người lớn thật buồn cười.
Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Những cái tát của cát. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn.
Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe.
Thôi nhé, cất ngay đi. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.