Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.Nên bạn bỏ qua như không.Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.Từ nay thôi hẳn đá bóng.Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.Hôm nay lại bị cấm túc thế này.