Không phải họ bảo người lớn sai lầm đâu. Phải khôn ngoan lắm khi bàn tính giáo dục chỗ công cộng. Tôi cũng hay mục kích tướng diện của nhiều nhà giáo vô lớp ngạo nghễ nam sinh vì họ học dở, phạm lỗi trước mặt bao nhiêu nam sinh nhỏ tuổi hơn họ và bao nhiêu nữ sinh.
Có lúc muốn đánh bạo vì thấy mình cũng như ai. Vui là con đẻ của tâm hồn thánh thiện. Họ hoạt động lung tung rồi hễ nằm yên cô độc một hồi thì ngáp.
Nên giữ cửa lòng mình tân nghiêm. không kịp đắp cái gì, đầu mài xuống chỗ nằm, bất kể gối nằm, gối ôm. Khi biết kích thích thần tượng danh dự, họ sẵn sàng hy sinh.
Khi bạn trai yêu bằng nhục tình nhiều hơn lý trí mà khi ghen thì ghen vừa bằng tình cảm vừa bằng lý trí. Mặc dầu tìm được bạn tri âm, bạn trai thấy lòng mình chưa thỏa mãn. Ước mong được một mầm lý tưởng gieo trong miếng đất hoa màu của họ.
Mendousse viết: Có nhiều nam thanh trong mọi xứ và mọi hoàn cảnh sống đã mắc tật thủ dâm một mình. Khi đã đọc các mục trên, chắc bạn không ngạc nhiên lắm khi đọc nhận xét rất đúng nầy của Mendousse. Song nghiên cứu kỹ tướng diện cùng nội tâm, ta thấy họ được bàn tay tuyệt xảo của tạo hóa sáng tạo theo một tiết điệu nghệ thuật đặc sắc.
Một lời khuyên cần cho bạn trai khi xã giao, nhất là về sau khi bạn trai làm lớn, lúc xúm xít bàn chuyện với ai, nực, mệt đừng có quạt. Nếu nghe rùng rợn quá thì sợ, sợ vì không muốn ai phá rối an ninh của cá nhân mình. Và cương quyết học tập để chuẩn bị vốn văn hóa, nỗ lực đ ào luyện các đứctính đối nhân, đối gia, đối xã và đối nhiên.
Dĩ nhiên có văn bằng mà tìm được địa vị thì đời lên hương lắm. Đối với bạn trăm năm cũng như con cái, tôi tớ trong gia đình, người nam chớtính khô lạt của mình có thể làm hại cho hạnh phúc cuộc sống chung. Những cái gì quá lố thì bậy.
Đức Thánh linh quả thật thấu triệt tâm hồn con người khi linh ứng cho Thánh ký gia viết: Đàn ông ở một mình không hay. Cậu vác xong, cười khoái trá. Tôi thấy lời phê phán nầy gắt quá.
Còn bao nhiêu nét đặc biệt thân thể bạn gái không có. Người ta có thể thấu triệt được những khía cạnh luân lý của họ vì ở tuổi xuân giao thời, con người họ còn xốpù có nhiều lỗ hở do tính bồng bột. Con cọp thu hình trong bụi rậm họ tưởng con cọp thành chiên, chồm tới bắt.
Tại lãnh đạm mà quá đơn giản chăng? Cũng không. Người ta lại càng phải phán đoán làm sao về tác giả của các trữ vật đó. Họ rất đạo hạnh nữa.