Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc.Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi.Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng.Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé.Nhưng thế tại sao ta không sướng?Bạn sẽ không trình bày nhiều.Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
