Nếu bạn không ra mặt thì tôi xin tiếp tục chuyện trò với những bạn đang lo âu, phiền muộn của tôi, với vô số tâm hồn đương bị ám ảnh, đau đớn vì năm này năm khác cứ trôi, trôi đi, trôi đi mà chưa tìm ra cách cho đời sống trơn tru.Không có gì giản tiện hơn.Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này:Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu.Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm.Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn?Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không.Như trên tôi đã nói, sự tiếp tế thời gian có chỗ này quý nhất, là ta không thể tiêu non nó được.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.
