Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.Mực thước và tự nhiên.Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
