Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.Tôi kém nhất khoản này.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được.Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.