Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại.
Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Cửa ải đầu tiên là bác trông xe.
Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Không, phải giữ sức khỏe. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.