Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.Hoặc sẽ bắt mình quên.- Rất tiếc là không thể, thưa ông.Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang).