Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô.
Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Gặp ở rất nhiều nơi.
Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.
Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.
Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Nhà văn nhắm mắt lại.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ.
Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Tất nhiên là mệt mỏi.
Đơn giản là để sống. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.