Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Ông cụ rất phấn chấn. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.
Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Ba năm… Ba năm thì không tính được. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Như những lúc tôi không cần em.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Mình không bao giờ thả.
Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.