Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.
Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Bạn cần làm việc, cần vận động. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Làm thế nào để ngừng viết. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.
Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác.
Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.
Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Lại về nhà bác ôn thi. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.