Xúc cảm nảy sinh ở chỗ mà tâm trí và thân xác gặp gỡ nhau.Đông phương là: Đừng đối kháng sức mạnh của đối phương; nhượng bộ để chiến thắng.Về mặt tâm lý, cảm giác thiếu thốn và bất toàn lại càng lớn hơn.Nhưng một kinh nghiệm dù đẹp đẽ hay sâu sắc đến mức nào đi nữa cũng chưa đủ.Giải trừ sự đồng hóa với tâm trí là trở thành chủ thể thầm lặng quan sát những suy nghĩ và hành vi của bạn, nhất là khuôn mẫu lặp đi lặp lại của tâm trí cùng vai trò của tự ngã hư ngụy, vai trò của cái tôi giả lập.Hãy tự vấn bản thân xem: Có chăng niềm vui, sự dễ chịu và nhẹ nhàng trong việc tôi đang làm không? Nếu không có, thì đúng là thời gian đang che khuất khoảnh khắc hiện tiềm, và cuộc sống quả là một gánh nặng hay một cuộc đấu tranh gian khổKhông một ai dự tính tước đoạt thứ gì đó của bạn.Tình hình này không cần phải kéo dài, chỉ chừng vài giây là được.Tôi chỉ đứng đây để thưởng thức – niềm vui trong tôi – thôi”.Loại tâm lý sợ hãi này luôn luôn là sợ hãi một điều gì đó đang xảy ra, không phải là sợ hãi một điều gì đó đang xảy ra ngay bây giờ.