Sự mô tả sinh động là công cụ hữu hiệu đối với người viết. Đó được coi là sự bế tắc của người viết. Đôi mắt, John Adams- Hãy nhìn sâu vào đôi mắt, cứ nhìn cho đến khi không nhìn thấy gì khác ngoài những nguyên tử (atoms) xoay quanh và từ nhân của một nguyên tử xuất hiện một cách thần bí từ John (so sánh từ John Adams - John Atoms)>
Đây chính là cách liên kết chúng: Năm 1619, một nhà triết học và toán học người Pháp, René Descartes, từng nói rằng: “Tôi bắt đầu hiểu được các nền tảng của một khám phá thú vị… tất cả các ngành khoa học đều có sự liên kết với nhau như một chuỗi mắt xích; không một ngành nào có thể nắm vững hoàn toàn nếu không được đồng thời đưa vào bách khoa toàn thư”. Cứ thế, thế giới dưới nước là một khóa học không bao giờ kết thúc đối với bạn.
Nếu bạn biết về 1 người mà cách cư xử của người đó khiến bạn khâm phục, hoặc thành công của người đó là điều mà bạn luôn ao ước đạt tới, bạn có thể coi người đó là một “mẫu hình” của mình. Khi mở mắt ra bạn sẽ thấy mình được thư giãn như thế nào. Có một số nội dung được tác giả nhắc lại nhiều lần dưới hình thức khác nhau.
Học là một công việc suốt đời mà con người phải đảm nhiệm một cách vui vẻ và thành công. Nó lùi vào quá khứ, và bạn sẽ quên đi sự thỏa mãn của chính mình về công việc đã làm và chuyển sang một dự án mới mà không hề nhận biết được điều đặc biệt mình đã làm. Tuy nhiên, những người này phát triển mạnh ở những môi trường tự do và những môi trường mục tiêu hướng tới con người.
Một thân thể khỏe mạnh sẽ có một trí tuệ minh mẫn. Những điều được trình bày trong sách này đơn giản chỉ là công cụ. - Hiểu được vai trò của hệ tư tưởng (paradigm) cá nhân trong quá trình sáng tạo.
Nếu trong một buổi trình bày 90 phút có nhiều lúc tạm nghỉ, ví dụ cứ 30 phút nghỉ một lần, thì khả năng hồi tưởng sẽ cao hơn. Nếu bạn suy nghĩ từng trường hợp của mình, bạn sẽ khám phá ra một điều là các giải pháp hầu như luôn xuất phát từ kiến thức bạn đã có, hoặc kiến thức vay mượn của người khác – như một câu châm ngôn đã nói: “Dưới ánh mặt trời không có gì mới”. Tôi có cảm giác nó không thể bằng các tập ghi chép theo phương thức phác thảo mà tôi đã tích luỹ được.
Tối nay, khi bạn trở về nhà, dừng lại trước cửa và sẽ thấy những gì đang diễn ra, lúc đó bạn sẽ nhớ phải gọi ngay cho cô bạn thân. Chú ý tới những gì người diễn thuyết nhắc lại và những điều được khi trên bảng. Điều này đã giải thích tại sao tình cảm có thể ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe con người.
Tuy nhiên, những gì mà người có óc sáng tạo thường làm với tri thức, đó là họ thực hiện cú nhảy để nhìn nhận theo những cách mới chưa từng có. Bạn sẽ có thể lập kế hoạch về địa điểm và thời gian đi, thời gian ở lại và chi phí. Họ thường là những triết gia, những nhà nghiên cứu khoa học phân tích thông tin.
Thật thú vị khi thấy sự khác nhau giữa ngôi nhà dưới ngòi bút của người viết và ngôi nhà qua trí tưởng tượng của người đọc. Đến lúc đó, bạn hãy dừng việc lập ra các tập hợp từ và bắt đầu viết. Hãy tự hỏi mình: “Người diễn thuyết đang mong chờ mình học điều gì? Tại sao? Ông ấy đang nói gì vậy? Nó liên quan gì đến vấn đề này? N quan trọng không? Đó có phải là điều mình cần phải nhớ không?”.
Nhà của tôi như sau: Vẫn cứ nhắm mắt và nhướn mắt lên trong khi mi mắt vẫn khép kín vài phút, trong khi đó vẫn tưởng tượng, nghe và cảm nhận về nơi yên tĩnh đó. Nhiều năm sau một trong số họ nhận xét: “Bà ta quay mũi tàu dường như muốn che khuất để chung tôi không nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng”.