Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.
Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.