Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.Mình không bao giờ thả.Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.
