Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm.Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.Lúc đó bạn đang gập bàn.Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.Ta không thích nổi cáu.Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.