Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi.Nhưng mà tôi ươm mầm.Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Chúng tôi mò mãi không thấy.Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.