Đó là công việc lương tâm chớ không phải vì sợ cha mẹ, thầy giáo, chánh quyền, dư luận.Việc cho là tối hảo hồi 15 tuổi, qua tuổi 40 bạn thấy khờ dại quá.Người bạn trai bắt đầu yêu và lý luận.Nhưng có ít ý thức tình phụ tử.Bạn trai ngồi nghiêm, thỉnh thoảng có kẻ ngáp mặc dầu bạn giảng hấp dẫn.Có nhiều bạn trai ve vãn vì yêu đương vì muốn gởi đ àn lòng.Lắm lúc nó như áng mây mù làm cho bạn trai không phân biệt phải trái.Nhưng bây giờ tâm hồn nghe sao bát ngát như sa mạc về đêm.Họ sống giữa đời mà coi đời như mây nổi, cho trần tục là bàn đạp để bước vào cõi lai sinh vĩnh cửu.Mà lại bị những mặc cảm trên ngăn trở, thành ra họ nhút nhát.
