- Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.Tay tiếp tục thả giấy vào.Có một thứ bất biến, đó là tất cả.Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình.Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.