Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy.Hoặc… Nói chung vậy thôi.Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.Quá nhiều lí do để sống.Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.