Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Chính nó làm bạn đau không ít. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.
Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Vậy thì nó là một giấc mơ. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.