Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.
Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi.
Lại nói chuyện đi đá bóng. Dù lúc này mắt không có nước. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Như một thứ bạn bè cho xôm tụ.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè.
Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Thằng này ăn mặc phong phanh. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Hồn nhiên đến đáng thương. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm.