Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.
Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.
Nên bạn bỏ qua như không. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.
Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Bật dậy ngay là tỉnh thôi.
Còn tôi, chưa đến lúc. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Bạn có hai giọng chính.
Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.
Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Cho từng tờ vào lửa.
Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.