Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn.Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.Cũng có thể họ không tìm thấy.Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn.