Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.
Xung quanh là người. Ôi! Những tiếng còi xe. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp.
Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.
Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Chúng xèo xèo sền sệt. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.
Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả. Cảm thấy khỏe hơn một chút. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.