Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.Như một thứ bạn bè cho xôm tụ.Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.21 tuổi thì còn phải đến trường.Lại đánh một canh bạc nữa.Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê.
