Đó, thái độ của thầy phải như vậy. Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương. Tôi lại làm cho bạn chú ý tới chân lý chói lọi này, là không bao giờ bạn có "nhiều thì giờ hơn" đâu, vì lẽ lúc nào bạn cũng đã có tất cả số thì giờ mà bạn có.
Nếu khi bán giấy xe cho ông ta, công ty xe điện hỏi "Tôi đổi cho thầy một đồng tiền vàng, nhưng thầy phải các cho tôi 3 cắc" thì tất ông ta la lên dữ dội. Hỡi người đời, anh phải tự biết anh. Thành một anh chàng rởm là một điều rất dễ mà cũng rất tai hại.
Nên nhớ bản tính con người, nhất là bản tính của bạn. Một nguy hiểm nữa, là mỗi ngày mỗi làm vội lên, chưa hết công việc này đã bị công việc khác ám ảnh. Ăn chỉ mất nữa số giờ đó thôi, nhưng tôi xin để trọn thời gian đó cho bạn muốn làm gì thì làm.
Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. Muốn thu xếp sao cho có thể sống đầy đủ và dễ dàng với số vốn 24 giờ một ngày thì việc đầu tiên quan trọng nhất là bạn phải bình tĩnh, nhận chân được việc đó khó khăn cực kỳ, phải cố công gắng sức lắm mới được. Nên phòng trước những điều bất ngờ.
Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác. Ai là người trong chúng ta sống 24 giờ một ngày? Tôi nói sống đó, không phải là sống cho có, sống sao cũng được đâu. Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không.
Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi. Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc. Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.
Người ta có thể 8 giờ dắt chó đi chơi mà suốt thời giờ nói là để dạo mát óc cứ phải suy nghĩ về việc 9 giờ 15 phải đọc sách, phải về sao cho khỏi trễ như vậy còn hứng thú gì nữa? Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo. Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần.
Cuốn "Lịch sử suy vong của đế chế La Mã" (tác giả Edward Gibson thế kỷ 18) không so sánh được với cuốn "Thiên đường đã mất" nhưng cũng là một cuốn tuyệt hay, và cuốn "Những quy tắc thứ nhất" của Herbert Spencer không thuộc loại thơ mà cũng là một sản phẩm cao cả của nhân loại. Ai mà không hiểu luật biến hóa thì chỉ coi biển là một cảnh vĩ đại buồn chán. Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ.
Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau. Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả. Thưa bạn, nếu vậy, xin bạn thứ lỗi cho tôi, bạn chính là người mà tôi tìm đỏ mắt trong bốn chục năm qua.
Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình. Thật lạ lùng, các nhà báo thường có nhiều ý táo bạo, mới mẻ, hợp thời là vậy, mà chỉ dạy ta cách sống với một số lợi tức nhất định nào đó, chứ không bảo ta cách sống với một số thời gian nhất định. Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu?