Chả muốn viết tí nào.Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện.Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ.Sự im lặng cũng rưa rứa.Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.
